Chiều thu buồn bã cơn mưa
Cô đơn, hoài niệm ngày xưa vơi đầy
Nắng mưa đã mấy thu chầy
Em ngồi khắc khoải đong đầy chát chua
Nào cùng nâng sẵn trên tay
Mười năm uống cạn chén này mừng chơi
Mười năm lại được đầy vơi
Cúp vàng chờ cả một thời về ta!...
Bóng đá rực rỡ chiến công
Cờ Tổ Quốc khắp non sông vẫy chào
Việt
Đăng quang vô địch ước ao đã thành
Ước ao về với Mỹ Đình
Bao năm hò hẹn chúng mình gặp nhau
Rực cờ sao, thắm sắc mầu
Nhớ trái bóng, lại mùa cau đến rồi
Chân chim trắng quẹo rõng cày
Cỏ bờ trọc lốc rạc gầy lạnh đêm
Mảnh liềm đỏ bã trầu têm
Ngậm sương gọi nắng cháy hoen góc trời!
Chiều buồn vạt nắng đi hoang
Em về mưa rắc nước loang đầy đường
Gió phi như ngựa không cương
Mây mù che phủ vầng dương cuối trời
Lại mùa tuyết phủ mênh mông
Thiên nhiên ban tặng trắng trong đất trời
Dịu đi bỏng rát cuộc đời
Kết thành hoa tuyết nói lời thẳm sâu
Lơ thơ một góc chợ quê
Đi xa có nhớ quay về chốn đây
Nụ cười sưởi ấm làn mây
Bếp than hà ấm má hây hây tình
Tiếng lòng như đã xôn xao
Bao giờ mới thoả khát khao một lần
Hoa mùa xuân bướm mùa xuân
Trong nhau thức dậy những vần thơ say
Cứ tưởng em đã quên rồi !
Những ngày xưa gặp, cùng ngồi bên nhau…
Chuyện gió đuổi mây đi đâu ?
Chàng màng quên mất những câu xa gần…
Ước gì thời gian ngừng trôi
Để Cha trở lại một thời thanh xuân
Cùng bao đồng đội quên mình
Góp phần gìn giữ thanh bình non sông
Thương con dành hết phần mình
Đội mưa cõng nắng nét xinh đâu còn
Má hồng phai nhạt nét son
Bóng dừa nay đã đổi còn bóng xiêu