Tôi đi tìm lại ngày xưa
Cái ngày xưa ấy bây giờ ở đâu
Ngỡ ngàng nước chẩy sông sâu
Sang ngang từ đó buồng cau úa vàng
Ước rằng mây gió phiêu bồng
Hồn hoang lạc giữa mênh mông đất trời
Em ngân câu hát lả lơi
Anh ca đáp lại ngàn lời đắm say
Con đường xưa ấy em qua
Chiều nay nở muộn nhành hoa cải ngồng
Tôi về tha thẩn ven sông
Ngại ngùng chẳng dám lên đồng hoa chơi
Mừng Xuân Kỷ Hợi đẹp tươi !
Xuân mang tài lộc tặng đời năm nay
Tình nồng, hoa thắm, men say
Chúc gì cho đủ, cho đầy Xuân sang !
Hẹn hò khăn xếp áo the
Thắm duyên Quan Họ ta về kết duyên
Sông quê ngồi tựa mạn thuyền
Thuận buồm xuôi mái chiều nghiêng đợi chờ
Bốn mùa qua lại trầm luân
Có ai cản được một lần mùa trôi?
Bâng khuâng ngoảnh lại sau đời
Giật mình chợt hiểu kiếp người qua nhanh.
Kìa em nắng đã lên đồng
Địu cơn gió mới lọt lòng lên cao
Đáy chiều ai rót thơ vào
Hương Kiều thơm đến ngọt ngào môi ai
Nếu như còn có Chúa Trời
Sao ngài vẫn để cuộc đời khổ đau?
Tình yêu có tội gì đâu
Mà buồn vui mãi trong đầu vấn vương?
Giờ này em ở nơi đâu
Nghe sương thẽ thọt lòng sầu héo hon
Lá vàng rơi mảnh bên thềm
Heo may se sắt, tiếng đêm não nùng
Giáng Sinh vui vẻ an lành
Người thân bè bạn lòng thành khát khao
Cuối năm đầm ấm biết bao
Dưỡng nuôi hy vọng dạt dào yêu thương
Người ơi lại tới giáng sinh
Trắng rừng tuyết phủ lối mình từng qua
Trời Tây vừa đó đã xa
Sáng nay gõ cửa ông già nô-en...
Thuyền trôi bến mộng… lững lờ
Chiều nay ai đứng lặng chờ bên sông
Cầu mong em phận má hồng
Yêu đương ấm áp, khi Đông lạnh về.