Giả vờ khép cửa tắt đèn
Nhưng mong người ấy cứ quen đi vào
Giả vờ im lặng làm cao
Nhưng tim lại cứ khát khao thế này
Rượu cần nhớ buổi hôm nào
Chưa say ta hãy uống vào cho say
Uống vào tình đó, nghĩa đây
Uống vào cho thỏa những ngày xa nhau
Thả hồn về phía mùa xuân
Mưa giăng bão giật bao lần chẳng nguôi
Khuôn trăng rạng rỡ nụ cười
Lòng như nén chặt ai người biết đâu
Hoa khoe rạng rỡ trên cành
Chim vàng ríu rít trời xanh gọi bầy
Ngồi buồn nhớ lại tháng ngày
Nghe chim gọi bạn gọi bầy yêu thương
"Nếu về Thanh Hóa một lần
Thì anh mới hiểu người dân xứ này"
Vẫn"hò khoan", vẫn "dô huầy"
Dù trong dù đục, "đò đầy cứ sang"!
Nhặt về muôn hạt nắng mơ
Gieo xanh vườn mộng bên bờ trăng non
Hóa hồn vào mắt tay thon
Vuốt ve con gái đến mòn con ngươi
Mặt trời khuất núi nhớ ngày
Màn đêm rộng mở dang tay đón chờ
Một vùng cảnh đẹp như mơ
Bao la biển nhớ đợi chờ trăng lên
gió lay
tỉnh giấc
mộng vàng
xa xăm...
Gieo vần Lục bát êm mơ
Ươm vàng xuân thắm tình thơ dạt dào
Trời xanh nghiêng cánh én chao
Gọi mùa nắng ấm hong vào trời xanh
Thuyền tình về với bến mơ
Sáng lên ngàn vạn ý thơ dâng trào
Sóng trong lòng đã xôn xao
Mấy bờ tỉnh thức chiêm bao đắm chìm
Gặp nhau thêm một kiếp này
Để hồn chuông mõ nồng say lòng người
Để trong veo những nụ cười
Nghìn thu hoa nở hồng tươi tình đời
Ơ hay... giữa chốn đông người
Vợ ngài "đầy tớ"... coi giời bằng vung
Vênh vang chiêng mõ yêng khùng
Nực cười Mẹ Đốp kháo tung cả làng!