Tiếng con gọi mẹ trong đêm
Vòng tay ấm áp êm đềm: Mẹ ơi
Ngây thơ trong trẻo những lời
Cứ văng vẳng mãi xa vời canh thâu
Trời rây mưa bụi làm chi
Để hoa cúc dại lỡ thì đang xuân
Dành phần rét đợi Nàng Bân?
Tháng ba đan áo níu chân ấm về
Xuân bao nhiêu tuổi xuân ơi ?
Mà nghe mơn mởn lộc chồi rung rinh
Nàng xuân hé nụ cười xinh
Điểm tô cuộc sống lung linh sắc mầu
Nhìn quán tạm, nhớ chợ xưa
Phú Yên con đợi người chưa thấy về
Nửa đời lưu lạc chốn quê
Nơi đây mẹ bán gói rê, thuốc lào...
Không ganh ghét hãy vô tư
Tình yêu khi đến cũng từ con tim
Đừng bon chen để kiếm tìm
Yêu là hữu xạ ngẫu nhiên nồng nàn
Cả đời gánh núi cùng mây
Mong cho con bát cơm đầy, con yêu
Bây giờ tuổi đã quá chiều
Mà sao dáng Mẹ còn xiêu cuối trời...?
Tiết trời đã giữa tháng hai
Lúa non bén dễ ở ngoài ruộng quê
Lời ru bay bổng triền đê
Mẹ ta giờ đã bay về cõi tiên
Du xuân náo nức lòng người
Trẻ già trai gái vui cười gần xa
Thiên nhiên tươi đẹp bao la
Dệt thêu hương sắc cỏ hoa trong lành
Mặn mà nón dứa quai thao
Nghe em hát điệu mời trầu mà say
Hội Lim cũng đã cạn ngày
Người ơi sắp phải chia tay ra về
Chợ quê họp giữa bộn bề
Ngái mùi rơm rạ dầm dề gió sương
Đa trùm bóng tỏa cuối đường
Con tôm cái tép nằm thương phận nghèo
Hình như xuân đã chín rồi?
Vườn hoa đã rộ, má môi đã hồng
Hình như em sắp lấy chồng?
Con đường dằng dặc qua sông xa vời...
Hây hây gió ghé gợi tình
Lá vàng rơi chạnh lòng mình xót xa
Nhìn đào trổ nụ đơm hoa
Dòng sông chở nặng phù sa đắp bồi