Ngày xuân về với hội Lim
Nghe câu giã bạn, trong tim bồi hồi
Sông Cầu nhè nhẹ nước trôi
Người xuôi dòng nước, cho tôi nhớ người
Tìm về một thủa mộng mơ
Hai nhà chung dậu ngơ ngơ đuổi gà
Một chiều bỗng chốc chia xa
Người ra chiến trận, phồn hoa em về
Thương đàn trẻ nhỏ mồ côi cha hiền
Thoắt mà đã nửa chừng xuân
Tháng ba thời tiết dần dần ấm lên.
Bí bầu vươn ngọn trước thềm
Tiếng con chão chuộc đêm đêm não nề.
Rối lòng ta một sắc xuân
Mưa phơn phớt gió bước chân ngập ngừng
Yêu đời yêu đến vô chừng
Nhớ em một thủa người dưng chúng mình
Nỗi buồn lớn nhất đời con
Là Cha đi mãi héo hon một đời
Cha đi về phía cuối trời
Để con ngóng đợi chơi vơi bồi hồi
Em là hoa tím bên đường
Mầu càng tím lại càng vương vấn nhiều
Đừng quên tím nhớ mùa yêu
Cánh rơi ngõ nhỏ để chiều ngẩn ngơ
Ngát thơm nồng một đóa sen
Bồng lai hay dáng vóc em ngọc ngà
Hương đồng gió nội quê ta
Yêu kiều diễm lệ rất là đoan trang
Lẳng lơ, mà thật lòng yêu
Tim ta loạn nhịp những điều hư vô
Nhìn em ta hoá dại khờ
Nhớ về một thuở ngu ngơ đầu đời...
Hương hồi thoang thoảng đường xa
Thức lòng hình bóng “người hoa”... rối bời...?
Một lần nhớ mãi... xuân ơi!
Tình em xứ Lạng
Suốt đời mộng mơ!