Tưởng đâu trời đã quên rồi
Nắng gay nắng gắt, nắng oi cả ngày
Đôi lần sấm động trời Tây
Mây giăng lớp lớp…rồi mây mỏng dần
Mảnh trăng đủ sáng miền quê
Một câu cũng đủ lời thề trăm năm
Nửa đời lạnh giá chỗ nằm
Lấy chi lấp được nơi thăm thẳm sầu.
Chiều nay về với Côn Sơn
Không gian đầy nắng gió vờn thông reo
Đàn dê gặm cỏ chân đèo
Chông chênh đường dốc cheo leo lối mòn
Bâng khuâng đi giữa phố làng
Chiều buông nỗi nhớ võ vàng mắt ai.
Cà phê ngồi uống một mình
Chợt nghe đắng ngắt như tình mới tan
Giọt nào tí tách miên man
Giọt nào vô ý chảy tràn ngu ngơ
Ai làm cho đá phải đau?
Ai làm cho đất phải xao xuyến lòng ?
Vặn mình, mầm sỏi đơm bông
Hạt buồn rụng mãi giữa đồng tương tư...
Thuyền yêu trôi dạt về đâu ?
Sóng to, gió lớn nát nhàu buồm yêu
Thuyền về đậu bến cô liêu
Ngoảnh đi, ngoảnh lại đã chiều rồi ư ?
Nghẹn ngào gió thoảng hương trinh
Môi em thấm cả môi mình cùng say
Bao giờ cho đến đêm nay
Đôi mình tay sẽ trong tay nồng nàn
Xin làm tiếng hát yêu thương
Cho lòng sâu nặng vấn vương hào hùng
Xin làm mặn mưối cay gừng
Từ nay mãi mãi ta cùng yêu nhau
NÚI ngang thung - trắng cờ lau
XANH xanh nối đỉnh soi màu suối xanh
HOA môi cô lái “nghiêng thành”
TÍM thương hoa súng điểm tranh nước trời