Anh qua Hà Tịnh sớm nay
Áo tơi che nắng cát bay... gió Lào
Sông La, ví dặm ngọt ngào
Ngàn Sâu, Ngàn Phố, dòng nào dài hơn
Mênh mang biển rộng trời cao
Non xanh nước biếc dạt dào sóng xô
Đắm mình trong những giấc mơ
Tình yêu quyện với vần thơ trữ tình
Trở về nơi bến sông xưa
Con đò còn đó, giờ thưa vắng người
Nhìn theo dòng nước chảy xuôi
Nhớ về xưa ấy, bồi hồi xuyến xao.
Bao đời bồi sắp vẽ nên
Hoa văn sắc núi đẹp bền muôn sau
Bàn tay hoá phép nhiệm mầu
Nâng hồn du khách...lên bầu trời xanh.
ĐÓN em về với Xứ Đông
MỪNG thơ níu bước mà không muốn về
DÒNG trôi chở nặng hồn quê
SÔNG đầy tình nghĩa vẹn thề sắc son
Cái cò thơ thẩn trên đồng
Mải vui mùa gặt mà không muốn về
Mặt trời đã ngủ bờ đê
Nắng thơm mẹ cũng gánh về từ lâu.
Mơ về Quan họ mơ hoài
Nhưng mà cũng chỉ mơ dài dài thôi.
Cúi đầu lạy trước hư vô
Nghĩa trang chiều vắng, nấm mồ lạnh tanh
Mẹ ơi, ơn nghĩa sinh thành
Giờ ba thước đất viền quanh ngậm ngùi !
Nửa đời chưa tỉnh cơn say
Ta đang nuối tiếc những ngày bên nhau
Cứ ngồi chờ mãi hôm sau
Mà sao mải miết đâu đâu não nề