Khúc tình hương lúa mùa quê
Đòng đòng thơm ngát - câu thề dưới trăng
Khúc tình rung phím - tơ giăng
Người ơi, người có nghe chăng... Tiếng lòng?
Một mình... nhìn lại hôm qua
Buồn vui chồng chất như là giấc mơ...
Một mình... góp nhặt thành thơ
Đắp lên vết sẹo cho mờ, cho tan...
Giọt màu thấm đẫm đắng cay
Xót xa lắng gạn vơi đầy hồn nhau
Chiều rơi dốc cạn niềm đau
Đường về trăng đã nhú sau phố chiều...
Để xem gió nóng, gió Phơn là gì ?
Dâu Tằm lười kéo tơ sang
Kén se bỏ cửi thoi hàng nối sai
Nắng rơi cả áng mây dài
Mưa còn đi trốn hờn ai…Nữa rồi.
Ta ngồi vá áo giữa trưa
Tuổi thanh xuân tưởng như vừa lướt qua
Ước sao nàng vẫn chưa già
Trở về đôi tám đuôi gà vấn cao
Sinh ra lúa đã ngả vàng
Lớn sau câu Lục Bát Làng mẹ ru
Bốn mùa xuân hạ đông thu
Tắm dòng sông sánh nước phù sa quê
Mặc cho nước chảy đá mòn
Mưa bom bão đạn đa còn vẹn nguyên
Cây đa vật báu tổ tiên
Dành cho con cháu mọi miền về thăm
Sao mà chợt "nắng" , chợt "mưa"
Để anh khó xử cho vừa lòng em
Em cười đỏng đảnh thử xem
Ai người vén được tấm rèm mê cung
Ngàn năm mưa vẫn còn rơi
Hồn cung nữ hẳn ướt rồi tàn tro?
Ta nghe gió nổi mà lo
Rêu phong tháp cổ tự do đăng đàn