Trăm hoa chọn lấy một bông
Để khi đơn độc vẫn nồng nàn hương
Trăm lời gửi một lời thương
Để đêm trăng khuyết vấn vương cõi tình
Người vay em cả bình minh
Cớ sao nỡ trả tội tình hoàng hôn
Từng si đắm đuối cõi hồn
Từng buông, từng nắm, từng dồn...chết xuân
Ta về phơi kỷ niệm xưa
Ngược dòng dĩ vãng như vừa hôm qua
Áo em trắng muốt đường tà
Lưng trời phượng đỏ rắc hoa ngập đường
Phòng em gác trổ đầy hoa
Kề bên xóm trọ anh nhà xác xơ
Nhìn sang em ngoảnh làm ngơ
Tóc phơi chiều vắng dáng chờ đợi ai
Sóng tình ào ạt giữa sông
Sóng lòng khao khát chờ mong cả ngày
Thả hồn lãng đãng theo mây
Giọt sương ngớ ngẩn vương đầy mắt ai!
Hồi môn Màu để cho đời
Phù du đầy đọa kiếp người lạc duyên
Lệ làng hà khắc bao phen
Tiếng con trẻ khuấy nỗi niềm... Màu ơi!
Tôi về qua bến Ninh Kiều
Gặp người con gái cuối chiều chờ ai
Nón nghiêng che mái tóc dài
Áo bà ba áp nét ngoài eo thon
Chiều chiều ra đứng bên sông
Nhìn cò cõng nắng sải đồng bay qua
Ruộng dưa, củ đậu quê nhà
Ở nơi phố thị tỉnh xa nên gần
Sợ rằng đi hội với người
Mải trèo Quán Dốc mải chơi quên về
Buồn vui may rủi cũng thôi
Phải chăng thiên định lộc trời ban ra!
Lợi danh, gió thoảng trời xa
Quan quèn, lính bét, ông, cha, nửa vời...