Chiều tà nắng nhạt vấn vương
Gió nam thổi nhẹ thân thương cõi lòng
Dù cho cuộc sống bão dông
Nụ cười vẫn nở theo dòng đời trôi
Là em trong vắt một thời
Hái hoa bắt bướm tặng tôi bên rào
Mồng tơi mực tím khát khao
Cánh chuồn chuồn đỏ vẽ vào trời xanh
Mưa buồn rắc hạt trung trinh
Gieo vào nỗi nhớ… Bóng mình, người ơi!
Là đây một đóa Sen hồng
Hương hoa ngào ngạt ngát nồng nàn say
Ngọc ngà trinh trắng thơ ngây
Đang thì giữa độ dâng đầy khát khao
Xa xôi sáng một giấc mơ
Tự bao giờ "tím" câu thơ bồn chồn.
Nắng rang chín đỏ Tháp Chàm
Biển buồn Ninh Chữ nhuốm lam mặt người
Bất ngờ chạm một nụ cười
Chợt xanh dịu lại khoảng trời cháy khô.
Tháng Năm rơm rạ đầy đường
Hạt mâu rơi rụng còn vương khắp làng
Oi nồng ướt áo mẹ mang
Nắng cong cớn nắng hè chang chang hè
Buồn vui theo tháng theo ngày
Miền quê thóc đã nằm đầy sân hong
Rạ rơm lem luốc ngoài đồng
Về quê nghe ấm mà lòng liêu xiêu...
Lời ai còn ở đầu hiên
Mà ai bóng vẫn nẻo riêng nổi chìm...
Ngoài khơi nâu sẫm con thuyền
Bờ Hoa Động gió thơm miền xa xôi...