Rượu thì ai uống... cũng say
Tình anh chuốc mãi... chưa đầy, mắt em
Bao giờ mới được say mèm
Như người uống rượu....say, quên đất trời
Phượng rưng rức đỏ xóm nghèo
Câu thề gửi đất, hồn neo cửa thiền
Con về hương khói trinh nguyên
Tạ ơn thày mẹ, lời nguyền nước non
Anh đi tạm biệt quê hương
Nhiệm vụ cao cả lên đường tòng quân
Sức trai không quản ngại ngần
Nghe theo tiếng gọi khi cần có ngay
Em đi xuống suối suối reo
Em qua đèo dốc dốc đèo quấn quanh
Em gieo hạt nẩy mầm xanh
Em gieo tình để cho anh thẩn thờ.
Trở về từ những chiến trường
Gia tài của lính khiêm nhường vậy thôi
Ba lô khoác nặng mồ hôi
Áo quần sờn cũ từ hồi hành quân
Giọt duyên nức nở bẽ bàng
Giọt đau nợ héo vai mang mỏi mòn
Giọt thương chất ngất vì con
Giọt khao khát đốt như còn nguyên trinh
Sâu nặng bốc lửa lung linh
Bờ môi ánh mắt duyên xinh nụ cười
Ngát hương tỏa nắng hoa tươi
Nồng hậu ấm áp tỉnh người trong mơ
Ngày về... Nợ những mùa yêu
Ồ...Ta nợ
cả những chiều không nhau!
Vàng son con nước qua cầu
Ừ... Ta nợ
những vương sầu...gió bay...
Bao lần chân mẹ chân con
Đã in trên bãi sa non ngóng đò
Quân đi quê đỏ sắc cờ
Con trong bụng mẹ đợi giờ khai hoa
Ba người trong tổ tam tam
Đều là binh nhất quân hàm như nhau
Ngôi sao trên mũ đội đầu
Xanh xanh áo lính tươi mầu cỏ cây