Em về gom hết áng chiều
Gửi vào gánh gió bao nhiêu nỗi niềm
Ngọc ngà một thuở thuyền quyên
Bến tình ngõ mộng say miền thương yêu
Anh ngồi bện sợi mùa đông
Gói ngày tóc kết trăng nông trăng đầy...
Gặp nhau tay bắt mặt mừng
Vừa quen vừa lạ rưng rưng lệ nhòa
Bốn lăm năm chặng đường xa
Đông tây nam bắc ...nhớ nhà nhớ quê
Hai ta lỗi nhịp dùng dằng
Kẻ đi người ở nhỡ nhàng trúc mai
Giếng làng soi bóng hình ai
Nguồn đau đáu ngọc gót dài lối yêu…
Bình minh thức dậy bên em
Cùng ta ngắm lá rơi thềm sáng nay
Ngoài kia nắng cũng đang say
Sương mai đọng lại hương mây giọt tình.
Đường xa du mộng bảo gần
Rừng khuya đón lõng bước chân vật vờ
Đi về mãi hướng ngu ngơ
Ở nơi tôi cất thứ chờ đợi tôi.
Quê nghèo lõm bõm tuổi thơ
Cào cào châu chấu vẫn chờ đợi nhau
Hai nhà ngõ trước sân sau
Thơm thơm hương của giàn trầu bay qua
Ước mơ chở lệch cánh diều
Lớn lên ủ ấp mang theo lên đường
Gió thu thổi ngược phố phường
Tắm nơi thành thị nhớ hương lúa đồng
Về làng nhặt cỏ hái rau
Ra đồng nhổ mạ dắt trâu đi cày
Nắng mưa vẫn tháng năm này
Áo nâu vẫn mặc võng đay vẫn nằm
Noãn ngâu chín quá độ rằm
Thu như đã vội xăm xăm bước về
Ánh vàng lưng lửng chiều quê
Từng con gió mới nằm kề lên nhau
Ngắm chung năm tháng soi gương
Dáng hoa hương sắc cũng nhường tuổi cây
Cồn cào le lói lời bay
Bàn tay của gió men đầy bến sông