Đi trên lối cũ năm nào
Hoa Xoan tím rụng vương vào đường xưa
Mình em đi dưới nắng trưa
Nhớ anh da diết... người chưa thấy về
Này Thu đã gõ cửa chưa?
Mà hương thị chín như vừa thoảng qua
Heo may đã thổi đồng xa
Trăng trèo lên đỉnh ngọn đa đợi tròn
Ráng chiều lưới ánh giăng xa
Cát Bà ơi! Thực hay là mơ đây?
Đúng là trời đã vào thu
Xanh trong thăm thẳm gió ru hồn người
Long lanh lên ánh mắt cười
Nắng tô vàng rộm lên vời vợi mây
Giá gương vẫn thắm nhiễu điều
Khuyến tài khuyến học say yêu trồng người
Thánh đường tỏa sáng màu tươi
Rộng vòng tay ấm tình đời bốn phương.
Tháng bảy lại mùa Vu lan
Phương Nam trời vẫn nắng tràn nơi nơi
Xa quê nhớ mẹ, mẹ ơi
Vu lan ngoài ấy chắc trời đang mưa
Để buồn chi mãi mùa ngâu
Để hờn lên ánh tinh cầu - mắt em.
Mẹ xa mấy chục năm trời
Mong manh áo mỏng nằm nơi ngoài đồng
Con đi đánh giặc mẹ mong
Khi về thấy mẹ lưng cong mất rồi
Hôm nay con được nên người
Cha là hầyt dạy một đời của con
Biển dẫu cạn - Núi dẫu mòn
Công ơn cha mẹ... Ngàn non trập trùng.
Một, hai... chiếc lá xanh lời
Thẩm thâu qua gió cho trời đất vương
Mắt ai cung bậc tỏ tường
Màu thu mọng đỏ gợi hương ngọt ngào