Thu rơi vàng suốt kiếp người
Cánh buồm vẫn một dòng trôi sông nhà
Trên tường mắt gạch ngày xa
Đăm đăm vết nứt nhìn ta lặng thầm
Thuyền quyên đổi giải yếm đào
Quạt ngà quân tử vừa trao ý tình
Trên trời trăng sáng lung linh
Dưới trần một bóng đôi hình cùng mơ...
Đâu cần thắm nhụy thơm hương
Hẩm hiu đứng nép bên đường là em
Mặc đời ngụp lặn bon chen
Mặc người rẻ rúng ghét ghen, mặc người
Hình như em đấy ngọt ngào
Nhẹ nhàng khe khẽ nép vào cơn mơ
Nào đâu ai biết để chờ
Mà sao lâu thế đến giờ bỗng dưng.
Một cây đại thụ nước nhà
Lệ Chi Viên nỗi oan gia thế này
Muôn dân trăm họ thương thay
Nỗi đau nhân thế đến nay vẫn còn…
Lòng con
Lặng nỗi buồn quanh
Quê nhà mãi mãi vắng hình bóng cha
Mai này lạc bước quê xa
Ai người mộng mị
Cùng cha quay về...
Lời nào đắng nghẹn nơi tim
Cứ rưng rức cứ theo em thế này
Thương bầu bí cũng héo dây
Lá nào lành rách gói ngày nắng lên ...