Thứ bảy, 18/07/2026,

Biển đêm dào dạt tự tình
Ta cô đơn kiếp phù sinh thẫn thờ
Vô tình nỡ cột bến mơ
Để thương con sóng xa bờ lang thang.

    

Trắng thơm hạt gạo quê mình 
Dẻo ngon cơm ngọt ân tình người nông 
Bao mùa lúa chín trên đồng 
Con nào thấu hiểu được công người trồng 

 

Tuy sang nhưng lại chả bằng 
Chút tình thân thiện quê trăng nửa mùa 
Thôi thì em chả chen đua 
Về quê em sống mấy mùa rạ rơm.



 Thu vương nắng nhẹ góc trời

 

 

Sài Gòn e ấp…hương ngời phố xưa

Bặch Đằng gió thoảng đong đưa

Nghiêng làn tóc rối che vừa nhớ nhung. 

 

 

 

Vẫn đây hương nội gió đồng
Cây đa bến nước dòng sông con đò
Người xa về với hẹn hò
Nhớ quê nhớ cả cánh cò bay la



 
Rượu cần cong vít mềm môi
Lúa nương ngòn ngọt núi đồi men ru
Đêm sương cõng gió vi vu
Đàn Goong gọi ấm trời thu mơ màng.




 Chắt từ máu thịt cho con

Nhường cơm sẻ áo, gầy mòn, sạm da

Chồng đi đánh giặc phương xa

Thay chồng việc nước, việc nhà đảm đang

 

Hình như là đã Thu sang

Nắng như có vẻ dịu dàng rồi đây

Sõng soài, trăng nằm ngọn cây

Phởn phơ viên mãn, tròn đầy sáng trong

 

 

 Đêm nằm lắm nhớ nhiều thương 
Nhớ từ Phùng Thượng, Cúc Phương nhớ về 
Nhớ chiều hoang hoải bờ đê
Nhớ câu ai đã nặng thề cùng ta 
 

Lễ ở đâu? Hội ở đâu?
Nghe Đồ Sơn có chọi trâu tìm về...

Chen vai vây kín bốn bề

Nói cười chẳng biết nhà quê giàu nghèo 

 

Mơ (Nguyễn Cường)  (07/09/2019)
Mượn câu thơ khỏa khuây lòng
Lấy cơn mơ để gieo trồng cơn mơ ...

Quà quê trao tấm lòng quê
Bánh gai bánh đậu xách về Thủ Đô

Khoai lấm đất, vải thiều khô...

Quê nghèo vẫn đợi mong chờ khách xa 

 

Trước tiên Trước Trang [349, 350 ,351 ,352 ,353 ,354 ,355 ,356 ,357 ,358 ,359 ,360 ] Tiếp  Cuối cùng