Tuy sang nhưng lại chả bằng
Chút tình thân thiện quê trăng nửa mùa
Thôi thì em chả chen đua
Về quê em sống mấy mùa rạ rơm.
Thu vương nắng nhẹ góc trời
Sài Gòn e ấp…hương ngời phố xưa
Bặch Đằng gió thoảng đong đưa
Nghiêng làn tóc rối che vừa nhớ nhung.
Chắt từ máu thịt cho con
Nhường cơm sẻ áo, gầy mòn, sạm da
Chồng đi đánh giặc phương xa
Thay chồng việc nước, việc nhà đảm đang
Hình như là đã Thu sang
Nắng như có vẻ dịu dàng rồi đây
Sõng soài, trăng nằm ngọn cây
Phởn phơ viên mãn, tròn đầy sáng trong
Lễ ở đâu? Hội ở đâu?
Nghe Đồ Sơn có chọi trâu tìm về...
Chen vai vây kín bốn bề
Nói cười chẳng biết nhà quê giàu nghèo
Quà quê trao tấm lòng quê
Bánh gai bánh đậu xách về Thủ Đô
Khoai lấm đất, vải thiều khô...
Quê nghèo vẫn đợi mong chờ khách xa