Tôi về gói chút hồn thơ
Theo em năm tháng... dật dờ lang thang
Hẹn nhau ở bến đò ngang
Đường xa tít tắp nhà nàng ở đâu
Hôm nay chẳng dậy nữa rồi
Cùng nhau đi tiếp cuộc đời trần gian?
Sống như cây quả không hơn
Sao mà khiêm hạ nhịn nhường vậy ru?
Thế là em đã xa rồi
Cả hai hẫng hụt đứng ngồi bấy lâu
Nặng lòng nghe giọt mưa Ngâu
Trong tâm tí tách … lệ sầu nhẹ bay
Nay về thăm đất An Dương
Hải Phòng nôi của con đường thi ca
Bạn mang câu lục làm quà
Còn tôi câu bát mượt mà xứ đông
Chắt chiu tiền biếu tiền quà
Dúi thằng nghèo khó mang qua biếu mình
Mới hay cái nghĩa cái tình
Chứa chan lòng mẹ đẹp xinh lẽ đời
Lặng nghe tiếng lá vàng rơi
Giữa nơi phố thị đất trời vào thu
Trong tiếng gió vẳng lời ru
À ơi... con ngủ để bu ra đồng
Cuối ngày...bóng ngả hoàng hôn
Màn sương nhẹ phủ lạnh hồn cỏ cây
Nhớ em trong dáng thu gầy
Chiều đông - Giọt nắng vơi đầy lòng anh.
Dịu hiền ánh mắt là em
Tâm tư nghiêng một nỗi niềm là tôi
Ngày xưa lặng lẽ không lời
Sân trường rợp bóng bồi hồi lối quen
Tình đời lạc cõi mông lung
Gầy trăng ngơ ngác mây chùng nhẹ bay
Mi mô sa khép vòng tay
Thèm hơi khăn ấm
Phủ ngày mưa ngâu.
Chạm vào nét bút đầu tiên
Mực loang Sa Vĩ vẽ miền cát bay
Thế gian là thế gian này
Dây thừng kéo lưới hăng say mỗi chiều