Gọi thơ thơ mộng ai cầm?
Hư hư thực thực mọc mầm rễ trăng
Những tia óng ánh chị Hằng
Chảy trên trời đất đổ bằng sóng ta
Người ơi sao nỡ vô tình
Lang thanh rẽ phải lại mình về Chương
Heo may lá rụng bên đường
Câu thơ gửi lại còn vương vấn tình !
Lời yêu ta vẫn để dành
Mắc vào năm tháng đã thành tình câm
Phải đâu là chuyện lỡ lầm
Biết vàng mà chẳng dám cầm đấy thôi.
Hoa hồng, hoa cúc còn đâu
Bởi thu tàn tạ nhĩ nhàu phận tôi
Hoàng hôn trĩu nặng bên trời
Vàng rơi bông cải phận đời về đâu
Ngẫu hứng lục bát bạn bè
Câu thương câu nhớ câu về trường xưa
Thương nhau đừng có a dua
Nẻo đời muôn lối bốn mùa ngược xuôi
Giấu vào đáy mắt trong veo
Giữa dòng xuôi ngược, muốn neo bến người
Giấu vào chúm chím nụ môi
Nỗi lòng khao khát, ngời ngời men say
Chuông chùa lạ, giọng hò quen
Bước ngang nước mắt sang hèn đâu hay
Cầm gai nhọn giữa lòng tay
Vẫn tin cát trắng nắng say hoa vàng
Hạt mưa chân chất xóm quê
Rơi đầy ao tấm, bờ đê, cổng làng
Cơn mưa cũng biết vội vàng
Những thu, cùng vén, sảy, sàng, nong, nia
Đồng làng ngô lúa tươi xanh
Xuân về hoa bưởi hoa chanh nồng nàn
Bổng trầm nhịp phách cung đàn
Điệu chèo sâu lắng xốn xang hồn người.
Nếu như lạc mất mùa thu?
Chắc gì nghe tiếng chim gù đâu đây
Lạc đêm se sẽ heo may
Không còn mơn mởn cỏ ngày ngát xanh