Như là xưa của hôm nay
Hồn người thi sĩ chất đầy gió sương
Đất và cây cỏ vẫn thường
Ngàn năm hồn cốt náu nương mãi còn
Chở bao kỷ niệm đầy vơi
Trẻ trâu thỏa chí lượn bơi nô đùa
Hôm nào mà ngỡ đã xưa
Còn đâu vị ngọt nắng mưa bao đời
Muộn màng nhau quá
Tình ơi!
Mùa thương!
Em đứng bên trời dõi theo.
Vương tình thơ với Thủ đô
Mộng mơ hình bóng…ngẩn ngơ khát hoài
Đường Thanh Niên rộng hút dài
Tháng năm khuya sớm dáng ai đi về
Ủ từng hơi ấm đêm đông
Đong đầy hạnh phúc tình nồng xe tơ
Tặng anh chỉ mấy vần thơ
Mà em trăn trở bao giờ viết xong.
Một thời đi học mũ rơm
Chiến tranh bom đạn - ăn cơm dưới hầm
Một thời gian khổ khó khăn
Hè manh áo rách - đêm nằm ổ rơm
Vẫn là cuộc sống thong dong
Bóng ban, bơi lội, tiếng lòng guita
Dẫu là chẳng tiến được xa
Vui cho xuân hết, tuổi già còn vui.
Giã từ mảnh đất không nhau
Mầm xanh đã chọc dễ sâu đất dày
Vén vun mòn mỏi đôi tay
Sần chai kỷ niệm nồng cay một thời
Chuồn chuồn quanh giậu ngẩn ngơ
Giật mình thấy chú gà mơ gáy giòn
Hỏi ai năm tháng có còn
Nhớ đôi vai mẹ gánh mòn nắng trưa .
Chim bay về phía cuối trời
Ngàn Thông vi vút tới nơi vô cùng
Mây buồn vắt mỏng ngang thung
Chiều buông sương thả rưng rưng nét sầu
Thu sang đúng hẹn không nhầm
Điệu đàn muôn thửa bổng trầm vấn vương
Gió đồng thoang thoảng đưa hương
Xạc xào đưa đẩy cành dương la đà