Níu mùa thu phút vấn vương
Xao lòng một chút xót thương lá vàng
Xin dừng lại bên trái ngang
Để cho thu đến nhẹ nhàng hơn xưa.
Kẻ tám mươi, người tám nhăm
Chả cần đong đếm cũng thăm thẳm chiều
Chữ nghĩa chả có bao nhiêu
Mà thơ vẫn đượm và yêu vẫn nồng.
Ra đi từ thuở thiếu thời
Lang thang khắp bốn phương trời xa quê
Hôm nay tôi mới trở về
Phố làng đã mở đường quê rộng dài
Chẳng là người phố đâu em
Có yêu tình đất rạ rơm thì về ...
Tôi yêu quê mẹ Nhuận Đông
Dòng sông ôm khúc đê cong quanh làng
Chiều buông thả vạt nắng vàng
Người quê giữ trọn tình làng trong tim
Địa linh nhân kiệt Tràng An
Bồng bềnh sóng nước non ngàn lung linh
Cờ lau Hoàng đế thời Đinh
Đại Cồ Việt đã hình thành từ đây
Xứng danh phụ nữ Việt Nam
"Trung Hậu, Bất khuất, Đảm đang, Anh hùng"
Cháu con Bà Triệu, Bà Trưng
Hai vai nặng gánh non sông cuộc đời
Vai gầy nặng gánh chiều cong
Tình xưa cất giữ trong lòng xót xa...
Ta cùng vui với thơ ca
Quên đi mái tóc đã pha hai màu
Xin em hãy rửa cho nhanh
Kẻo chim nó đậu trên cành cây cao
Kẻo bầy bướm lượn bờ ao
Phải lòng chúng muốn bay vào bay ra...
Với tay chạm bóng trăng khuya
Ngỡ người ấy cánh chim kia xa vời
Phù vân một thoáng ngàn khơi
Nhịp ngân rung, phách buông lơi bên lòng...
Đu qua mưa nắng đan dày
Vẽ chân dung mẹ tóc lay vai mềm
Đường trần giục giã con tim
Tiếng lòng ngân, hóa nổi chìm “nếp nhăn”