Trở về ký ức tuổi thơ
Hàng cây ghế đá vẫn chờ em qua
Buồn xưa mãi chẳng nhạt nhoà
Bóng người năm ấy giờ xa mất rồi .
Ai làm cau ...phải lìa trầu
Người Nam, kẻ Bắc mà đau đến giờ
Chợ tình năm đợi , tháng chờ
Xanh nguyên lời hẹn tóc phơ trắng đầu
Lệ sầu đẫm gối năm canh
Người đi để chuỗi ngày xanh hóa vàng
Nhớ anh ngồi đếm lá ngàn
Rừng bao nhiêu lá nhớ chàng bấy nhiêu
Trên đà thắng lợi lên cao
Niềm vui chiến thắng dâng trào muôn nơi
Ông PARK cùng đội tuyển cười
Không quên nhiệm vụ sáng ngời quyết tâm
Lạc vào cung cấm miền yêu
Mặc chao chát nắng vẫn liều một phen
Bẻ cong ngọn gió gọi tên
Không hình hài chẳng kề bên vẫn tình.
Bao năm chinh chiến trở về
Lại ngồi lại ngắm ao quê thuở nào
Còn đâu thấy gốc bưởi đào
Cây sung nằm ngã bờ ao không còn
Cách nhau chỉ một giậu rào
Nắng chiều soi lối chen vào sân nhau
Ngập ngừng tự hỏi làm sao
Đã từng ánh mắt ai trao mặn mà
Trăng em tròn tuổi chín vàng
Trai thành chết mẩn trai làng chết mê
Ngỡ rằm trăng sáng đêm quê
Bỏ treo mười sáu trôi về phố xa
Bây giờ nghe chuyện bất thành
Cái tin sét đánh mà canh cánh lòng
Chỉ còn biết đợi và mong
Sao cho thoát khỏi cái vòng nguy nan...