Vì yêu mình gánh gian lao
Đồng lương ít ỏi buộc vào tháng năm
Chi tiêu chắt bóp từng trăm
Bốn mùa túi nép khó khăn quá nhiều
Thơ tôi vương vấn mùi bùn
Chân quê lục bát tay vun lúa vàng
Hội Đình, hội Tổng, hội Làng
Thơ tôi lăn lóc ở ngang cửa chùa
Lá vàng đợi gió thu bay
Tình xa đợi một vòng tay ấm nồng
Cánh bèo đợi nước bềnh bồng
Ngẩn ngơ em đứng, đang trông đợi gì?
Em nằm lại ở biên cương
Nỗi đau anh gánh dậm trường xa xăm
Đất thương làm võng em nằm
Trời thương gửi mảnh trăng rằm làm nôi
Người đi biền biệt xa xăm
Nỗi buồn để lại tháng năm đợi chờ
Võ vàng nghẹn cả vần thơ
Dòng sông nhuộm tím đôi bờ chiều hôm
Xuân xinh trẻ cũng qua rồi
Để buồn cho nhánh hoa rơi cuối đường
Hè về bao nỗi tơ vương
Mưa rào cuộn nước, chợt thương cánh bèo
Người đi tìm lại tuổi xuân
Núi cao ghềnh thác xa gần từng qua
Ai người đuổi bướm ngắm hoa
Tuổi xuân loáng thoáng như là còn đây
Nợ em trong cả giấc mơ
Không em anh dấu thẫn thờ vào đêm
Cứ mong em đợi trước thềm
Biết đâu hết nợ lại thêm nỗi buồn.
Yêu nhau xa cách mong chờ
Tình yêu hò hẹn bất ngờ vui sao
NỤ HÔN nồng cháy gửi trao
Mối tình say đắm kết giao vững bền