Từ muôn con sóng biển xanh
Chắt chiu tình biển kết thành sắc hương
Nét người bao kẻ vấn vương
Hương hoa phảng phất ngang đường ai qua
Mẹ giờ tóc ngả màu sương
Nắng in bóng mẹ trên đường con đi
Về mình mẹ chẳng nghĩ chi
Cho con tất cả những gì mẹ mong
Mỗi lần đối ẩm sông Ba
Chạnh lòng tháng lại ngày qua âm thầm
Phút giây in những nốt buồn
Màu sông vẽ với những gam lạnh lùng
Kéo chăn cho mẹ nằm im
Tuổi lên năm, nhón chân mềm đi ra
Bấy giờ mẹ mới khóc oà
Con thành người lớn, mẹ là trẻ con...
Tri âm tri ngộ một lần
Hỏi ai thi sĩ đường trần dễ quên!
Bồi hồi nỗi nhớ không tên
Sẻ chia cho gió ru thêm nỗi niềm.
Sông Tiền, sông Hậu mơ màng
Sông Hồng, sông Đuống, điệu đàng sông Hương
Bao nhiêu dòng chảy yêu thương
Bấy nhiêu tri kỷ tơ vương mắt cười.
Đêm qua mơ bóng mẹ về
Nhà xưa mình đã oe oe chào đời
Tháng năm ngày ấy xa vời
Dáng hình của mẹ y thời...đi xa
Giờ này em ở nơi đâu?
Ước thèm câu hát nhuộm màu bằng lăng
Buốt trời, buốt thấu cõi lòng
Câu thơ tím sũng tôi hong cả đời
Ơ hay rặng liễu hao gầy
Cứ soi gương mãi hồ đầy ao vơi
Ông Tơ bà Nguyệt đâu rồi
Để em lạnh giữa cảnh đời...Ơ hay!
Cảm ơn Thầy Pak Hang Seo
Màu cờ sắc áo thầy gieo hạt mầm
Đức dầy trí lớn công tâm
Thầy yêu Nước Việt nẩy mầm vinh hoa