Giơ tay hái lộc đầu Xuân
Thầm nghe hạnh phúc trong ngần ước mơ
Chồi xanh dệt những vần thơ
Mơn man gió thoảng sợi tơ Nguyệt hồng
Nhớ ngày đạn réo bom rơi
Dở dang trường lớp cái thời chiến tranh
Ra đường học chị học anh
Hoa râm lấm tấm, nay thành thơ ngây.
Câu hò sâu lắng Hương Giang
Ru ta một thuở đa đoan tình đời
Đêm khuya dưới ánh trăng ngời
Tiếng ru nức nở gợi thời bi ai
Gió đung đưa ngọn xoan đào
Màu hoa tím biếc vẫy chào thinh không.
Ngẩng nhìn trời đất mênh mông
Dường như đã tắt lửa lòng...từ đây.
Giản đơn ta đã gặp nhau
Giữa nhân gian biết nói câu ấm lòng.
Mắt người như lửa đêm giông
Như vì sao sáng giữa sông ngân hà.
Hồn nương nhịp sóng thi đàn
Bỗng dưng gặp đóa hoa vàng trước sân
Thế là thương nhớ vũ vần
Đông Môn tiếng vọng bất thần vang xa...
Nảy mầm từ điệu ca dao
Vành nôi khúc hát ngọt ngào bay xa
Cánh cò cõng nắng vườn nhà
Non xanh từ thuở ông cha vọng về
“Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu” *
Hương gầy lấm láp tàn mau
Viếng “Am” nhức nhối kim đâu châm lòng
Tôi về gió quẩn lối xưa
Tiếng ầu ơ nghẹn ngõ trưa tháng Mười
Tôi gom gió thoảng ngang trời
Buộc câu ru lại để cười bớt run
Thương tình ngọn gió mồ côi
Giận hờn hờn giận thế rồi cách xa
Với tay níu ánh trăng tà
Đêm buồn vỡ mảnh gương sa đáy hồ.