Bàn tay uống những mùa sương
Làn da hóa nắng nhuộm nhường tóc mây
Xanh non cháy hết cho đầy
Chín vàng mùa mật ngọt say để già...
Eo thon mặc áo nâu sồng
Khăn chùa thay mái tóc bồng ngày xưa
Để giờ mõ sớm, kinh trưa
Mắt buồn xuân cũ như vừa ướt mi.
Cỏ may nằm nhớ triền đê
Cánh cò bỗng lạc đường về trú đông
Em lên phố thị lấy chồng
Tôi ngơ ngẩn đứng bên sông gọi làng.
Tết chưa về đến nơi này?
Trẻ con không có dép, giày để đi
Hồn nhiên chúng chẳng biết gì
Giàu nghèo là việc của tùy mẹ cha
Tết về đỏ thắm cờ hoa
Mai hồng nảy lộc chan hoà muôn nơi
Đảng ta ơi, Tổ quốc ơi !
Mừng xuân đổi mới nhớ lời bác xưa .
Phố buồn
ru giấc mơ trưa
Về đi kẻo
trách người xưa thay lòng…
Mùa xuân đua nở muôn hoa
Từ bờ bụi đến kiêu sa, trang đài…
Hồn nhiên hoa dại đường dài
Đủ màu sắc: sát, đan cài, tựa nương
Thắp lên nến sáng đêm Đông
Mừng con Chúa đến ấm nồng nhân sinh
Thiên Đường rạng ánh quang vinh
Thế trần tâm thiện, an bình khắp nơi.
Chào xuân Canh Tý đến rồi
Ba miền Tổ Quốc rợp trời cờ hoa
Hôm nay ngày hội làng ta
Chúc mừng các cụ tuổi già bách niên
Ờ thì là đó mùa xuân
Là đây tiếng hót xa gần loài chim
Sài Gòn cơn gió lạnh tim
Đất trời dẫu lắng khi bình minh lên