Hồn làng xanh dậu mồng tơi
Ai thương ai nhớ một đời duyên quê
Cây đa quán dốc triền đê
Hồn làng đất Việt cõi về riêng ta.
Quần thâm lấm láp đất bùn
Áo nâu, đâm hạt mưa phùn tiết đông
Mẹ ta tầm tảo trên đồng
Sớm hôm cày cuốc, gieo trồng, bón chăm
Tranh nhau cắn quả ổi xanh
Tay ai đứt… sẹo chẳng lành trong tôi
Trên cao vọt chạy đùa vui
Bốn bề núi bọc thuyền xuôi ngược dòng
Nước trong rêu lượn uốn cong
Mây in Trời biếc gió lồng bên tai
Ríu ran chim hót trên đồng
Thả hồn lơ lửng lên không ngời ngời
Cứ như từng chén rượu trời
Mắt em vừa rót chưa mời đã say
Nhờ thầy bắt mạch, kê đơn
Thầy rằng : thuốc cũng chỉ nhờn ngoài da
Chỉ còn một cách đó là
Bắt con đầu sỏ sẽ ra cả bầy
Xuân về lại nhớ sông quê
Bên bồi bên lở câu thề năm xưa
Đi qua năm tháng gió mưa
Mái đầu điểm bạc vẫn chưa phai mờ
Một đời người một thời thơ
Ngày xưa như thế bây giờ vậy sao?
Trước thềm ngọn gió lao xao
Bạn văn cúi mặt câu chào thấm khăn ...!
Tháng giêng mưa gió dầm dề
Lại thêm đại dịch nó về nước ta
Cái lưng bắt tội ngồi nhà
Việc không làm được tỏ ra thẫn thờ
Tìm về Kinh Bắc ngày xuân
Trái tim rạo rực đã gần hội Lim
Nhớ khi rủ bạn đi tìm
Xốn xang như những cánh chim gọi đàn