Nắng vẫn rót mật bên thềm
Gió vẫn vuốt nhẹ tóc mềm bờ vai
Chim vẫn hót vườn nhà ai
Xuân vẫn vàng thắm cánh mai quê nhà
Ta xin một thoáng môi cười
Cho vừa đủ thắm biển đời mênh mông
Ta mơ một cõi xuân nồng
Áo lụa phơi nắng bềnh bồng tóc mây
Tháng Tư đỏng đảnh tiết trời
Gieo mưa rắc nắng lại rơi tuyết tràn
Bão dông từng đợt phũ phàng
Quẩn quanh ngọn gió lang thang khắp vùng
Tháng ngày lần lượt rụng rơi
Như hoa xoan tím tả tơi đường làng
Xuân đi dù chẳng vội vàng
Đã quên mưa bụi trên hàng cây xanh
Tưởng như trăng đã mờ rồi
Đã tan cùng áng mây trời lửng lơ
Đã thành câu hát vu vơ
Đã phai theo những vần thơ nhạt nhoà
Mang theo lời hẹn năm xưa
Em về đến hội trời vừa sang xuân
Bay bay tà áo tứ thân
Vẳng câu quan họ tiếng ngân xao lòng
Đất trời như thể giao duyên
Bâng khuâng trước những nỗi niềm tháng Ba
Tình xuân sẽ lại đi qua
Rộn ràng hạ đến, ôi da diết tình
Mụ gà cục tác lắm điều
Cúc cu cõng gió tím chiều cành xoan
Chuồn kim hoe cánh nắng vàng
Đa già trầm mặc cũ càng búp xanh