Sững người mà chả dám tin
Giữa hàng quân em ngước nhìn lạ thay...
Chiều nay tôi lại qua đây
Vẫn đôi mắt ấy như ngày hôm qua
Ta gom những hạt nắng non
Phơi lên ghềnh nhớ đủ giòn độ say
Gói trong ngực gió sầu này
Xô vào sóng nắng rước ngày lên hương
Em như một đóa lan rừng
Làm sao anh có thể đừng được đây
Ơ này gió, ớ này mây!
Trái tim bỗng thấy thơ ngây lạ kỳ
Còn thơm suối tóc mượt mà
Dung nhan phơi nét kiêu sa gợi tình
Sài Gòn phố nắng lung linh
Nuột nà gấm vóc khoe hình dáng em
Chiều nay phố rất đông người
Tình cờ em gặp lại người năm xưa
Người yêu một thuở đón đưa
Quay lưng dấu mặt nghe chua xót lòng
Ai che vệt nắng cuối trời
Ai buông theo gió những lời chua cay
Ai làm ngây ngất chiều say
Ai cho mật ngọt tháng ngày ngóng trông
Bà ru cháu ngủ cho say
Mẹ còn trực suốt đêm nay... cháu à!
Từ ngày đại dịch lan ra
Mẹ là bác sĩ xông pha tuyến đầu