Con chuồn vàng lướt bay ngang
Kéo buồn tênh với tuổi vàng đến nhanh
Cuối ngày vàng nắng hanh hanh
Mộng vàng xưa đã tan thành khói sương.
Bến xưa chẳng thấy người xưa
Ta ngồi đan gió, bện mưa, hóng trời
Bao giờ con nước ngừng trôi
Để cho tĩnh lặng nói lời mây mưa
Bồi hồi giây phút bên anh
Xôn xao miền nắng ngày xanh vỗ về
Cánh buồm đón nắng đam mê
Chùm san hô đỏ nhớ về bến xưa...
Thả vào biển rộng trời cao
Bút nghiên nghiên bút mắc vào mùa yêu
Ý,vần, tứ, đổ liêu xiêu
Con tim loạn nhịp vấp chiều chiều xuân
Hạ ơi em tím hoàng hôn
Liệng bay đôi nhạn cánh buồm biển xa
Em về náo nức lời ca
Ru anh tình khúc thiết tha - hạ về...!
Giữa hè nắng đổ chang chang
Giời đem chảo lửa xuống rang lưng chiều
Bên đường nóng đốt như thiêu
Vầng mây cũng trốn mất tiêu chẳng về
Bâng khuâng chân bước qua cầu
Vẳng câu hát cũ "dạ sầu bấy nhiêu"...
Đường chiều tịch mịch cô liêu
Nắng chiều vàng úa, tiêu điều cỏ hoa