Bà ngồi hong tóc trước hiên
Làn hương bồ kết thoảng miền quê tôi
Têm trầu ăn quyện với vôi
Lưng còng chống gậy đầu hồi ngó xa
Em trói tôi với Hải Phòng
Lông mày chấp lại mấy vòng kim cô
Không điên thì cũng hóa rồ
Bởi con mắt đắm tình xô chết chìm
Về làng gặp lại cơn mưa
Sân bong bóng sủi như vừa mới sôi
Nhớ ngày tao ngộ thu xưa,
Gót thơ theo bố, trăng vừa tròn qua.
Ngại chi cách trở dặm xa,
Men tình chưa cũ, chan hòa nghĩa sâu.
Không lương, nhưng bác tự hào
“Tàn mà không phế” ai nào dám chê
Xưa là bộ đội trở về
Mắt tôi trông thấy, tai nghe mỗi chiều…
Tuổi chia, nắng nửa chiều rồi
Mà ngu ngơ mãi là người ngu ngơ!
Làm ăn xưa chú gà mờ
Công danh một dúm chẳng mơ tưởng nhiều.
Con về K9 hôm nay
Mà nghe trầm mặc ngàn cây nhớ Người
Ve râm ran dưới nắng tươi
Đá Chông - dấu tích một thời gian lao
Nghiêng chao chiếc lá lìa cành
Nhân gian mặc định thôi đành rụng rơi
Tâm can nhung nhớ nào nguôi
Hiện về hoài niệm phai phôi nồng nàn.
Đầu đông, trời đất chuyển mùa
Chớm heo may lạnh, bất ngờ nhớ em
Nhớ chăn ấm, nhớ nệm êm
Nhớ ngày vui vẻ, nhớ đêm sum vầy.
Con xin tạ một giá đồng
Có tâm Chúa độ, có lòng Chúa thương
“Nhiễu điều phủ lấy giá gương”
Trông lên Thánh Chúa mà nương tựa vào
Vết thương còn mãi trong đời…
Mơ hoài đâu thấy chốn nơi con nằm
Tóc sương, nước mắt khô thầm…
Nỗi lòng đau đáu lương tâm giày vò!
Đưa em qua trận bão người
Bằng câu lục bát của trời cho anh
Đường gần không thấy vòng quanh
Đường xa lại chẳng mong manh chút nào