Thứ ba, 21/07/2026,

Ngày treo lơ lửng giữa Hè
Chiều nghiêng lạng lách qua khe đất trời
Mây hong già nắng xốp tơi
Nắng như lụa trắng vắt lơi ngang chiều 
 
Hình như anh vẫn nợ em
Ly trà đá với que kem bốn mùa?
Như ngày hai đứa lên chùa
Ăn trộm trái chín mà đùa còn xanh 
 
Đường kim mũi chỉ em tôi
Buồn vui từ những cuộc đời vào tranh
Chỉ màu từng sợi mỏng manh
Mồ hôi nhỏ xuống mà thành quê hương.

Dệt nên từ sợi thời gian
Tặng ai tấm áo mà tàn tuổi xuân

Giọt vàng lênh loáng trên sân
Giọt buồn đằng đẵng mấy lần đầy vơi

Con giờ lưu lạc phương xa
Mỗi khi trở lại thăm nhà thăm quê
Chập chờn như tỉnh như mê
Bao nhiêu cay đắng hiện về ngày xưa...
 
 
 

Bỗng nhiên trời đổ mưa đêm

Ngoài hiên lá rụng ướt mềm nỗi đau

Bỗng nhiên gà gáy bắc cầu

Năm canh vật vã vò nhàu gối chăn 

Gót son em đẹp mặn mà
Lẫn trong mưa dáng ngọc ngà dễ thương
Xin làm hiên nhỏ bên đường
Che em một thoáng vấn vương trọn đời...

 Những toan lấy gió buộc mây
Lấy mưa buộc nắng, lấy ngày buộc đêm
Lấy buồn buộc những nỗi niềm
Đắng cay tủi nhục, hờn ghen thất tình

Nơi đây tâm tĩnh niết bàn 
Nâu sồng em mặc xóa tan duyên cười
Sân chùa lá rụng hoa rơi
Đừng khua chổi nữa rối bời lòng anh.
Cô tôi (Ái Nhân)  (02/07/2020)

 Bài thơ cô đọc ngày xưa
Trời đông bừng nắng giữa mưa “dầm dề”*
Khóa tình neo bến sông mê
Trao người lính trẻ xa quê lên đường

Ôi thôi cái nợ phong trần
Bao giờ trả hết một lần cho xong
Kẽm gai đang khía vào lòng
Nghìn năm máu vẫn ròng ròng trong ta.
 

Buông tay, rồi níu kéo nhau

Lời hứa trước biển nỗi đau vô bờ

Mênh mông ngàn vạn sóng xô

Những lời thề ấy bây giờ ai quên?

 

Trước tiên Trước Trang [289 ,290 ,291 ,292 ,293 ,294 ,295 ,296 ,297 ,298 ,299, 300 ] Tiếp  Cuối cùng