Ai cầm ngọn gió heo may
Thả ngang vào sớm thu nay dịu dàng
Dường như nhẹ tiếng lá vàng
Vừa rơi rất mỏng bên hàng cây thưa
Ta về qua ngõ mưa bay
Nhớ chiều thu ấy mưa đầy tóc em
Lối xưa đâu vạt cỏ mềm
Một thời trăng rụng xuống thềm tương tư
Con về tìm lại miền xưa
Thấy trong màu nắng đong đưa tiếng chiều
Con về vấp phải cánh diều
Cơn mơ chưa cạn càng liêu xiêu lòng
Dáng hình ai thả bùa mê
Nụ cười như nước sông quê ngọt ngào
Rót đầy tôi phải làm sao
Em nâng tình khúc ngả vào thơ tôi.
Nhớ Hà Nội bước vào thu
Mẹ đưa hương cốm lãng du phố dài
Dâp dềnh quang gánh trên vai
Tiếng rao nhuộm ánh ban mai trên đường
Sông chảy mãi chẳng vơi tình
Đò xưa vẫn đợi chúng mình cùng qua
Con đò bất tỉnh hồi sinh
Có người khách lạ một mình qua sông
Đò xuôi mặt nước bềnh bồng
Lão đò cười nhẹ trong lòng mừng rơn
Lòng riêng riêng những bàng hoàng,
Lo sao khôi phục giang san Tiên Rồng.
Thuyền về, trời đã rạng đông,
Bao la nhuốm một màu hồng đẹp tươi.
Em qua mặc áo nõn xanh
Bước ngang lối mộng làm anh thẫn thờ
Bỗng thành lai láng hồn thơ
Ngàn con sóng vỗ vỗ bờ mơn man
Ta còn dở cuộc rong chơi
Bước chiều vội vã chân rời hoàng hôn
Cúi đi nhịp thở dập dồn
Tạ từ xin gửi lại hồn tri âm.
Biết là xa cách từ lâu
Liệu còn ai đợi bắc cầu tơ duyên?
Tình xưa như bến đợi thuyền
Để cùng mắt biếc tóc huyền trong nhau