Giờ đây bè bạn xa nhau
Mang theo kỷ niệm gom vào hành trang
Thương yêu ngày ấy lỡ làng
Tình ta áo trắng thời gian úa mờ
Bỗng dưng lại muốn được yêu
Nhìn lên mây trắng nắng chiều đã phai
Bỗng dưng chỉ muốn gặp ai
Nói đôi câu chuyện thở dài cũng hay
Mẹ về qua cánh đồng Bùng
Gió vi vu.
Dính bên tóc bạc
Bạn đường – Một đoạn sông sâu
Qua cầu đứt nhịp, qua cầu không em
Bạn đường là mấy lần quen
Cái vô duyên giữa cái duyên Bạn đường
.
Thu đi đã quá nửa mùa
Giận hờn chi nắng cứ đùa ...nắng ơi
Vẫy vùng khắp chốn, khắp nơi
Khê nồng , cháy rát đường đời nhân gian.
Thùng thình trống ếch rộn ràng
Đàn em chạy nhảy như đàn chim non
Trăng tròn như cái đĩa tròn
Chị Hằng rạng rỡ nét son sáng ngời.
Em đừng tắm ánh trăng vàng
Để đêm thu mãi dịu dàng kiêu sa
Đừng khoe thân thể ngọc ngà
Bắt đền trần trụi thịt da làm gì!