Con va vào khúc ơi à
Treo hai đầu võng tiếng bà vọng đêm
Chập chờn tim giục con tim
Dặm dài lưu lạc qua miền mơ xưa.
Tìm rau chôn góc vườn nhà
Trong tay …một ngọn trăng tà … bâng khuâng !
Ngồi buồn nhớ mẹ cha xưa
Đêm nay, ngồi ngắm mắt huyền
Lại nghiêng bình cạn. Muộn phiền chẳng vơi.
Thương dòng sông giữa dòng đời .
Giấu bao trầm tích, cuối trời nổi nênh …
Tháng mười đẹp tiết trời thu
Quân ta từ ở Chiến khu trở về
Sông Hồng uốn lượn con đê
Đường vào Hà Nội năm bề Cửa ô
Vòm trời bỗng ửng má hồng
Cửa sông như gái cưới chồng tối qua
Nên bây chừ mới nhận ra
Bao điều đáng sống mà ta ngại ngùng.
Mùa thu đã được đôi phần
Trước nhà mấy nụ Tầm Xuân nở rồi
Cúc vàng- vàng rực nơi nơi
Khóm Tầm Xuân chỉ mấy chồi non tơ
Là là mùi khói rơm bay
Bắt tôi đi nhặt những ngày mùa thơm
Từ khi gáy biết đeo cườm
Rêu phong trần thế đã vương ngói chùa
Bến xưa ngày ấy sông Cầu
Vời trông non nước mà nhàu nơi tim
Hỏi sông sông vẫn lặng im
Hỏi đò đò vẫn nổi chìm mênh mông