Thu ơi! Em sắp đi rồi
Gió Mùa đã thổi, lá rơi ngập đường
Không gian ngầy ngậy mùi hương
Trời thoa tý chút phấn hường vàng mơ
Mùa trôi lặng lẽ miền hoang
Mải mê trong cõi ngỡ ngàng... thu mơ!?
Bếp quê khói toả mùi rơm
Cốm xanh mẹ giã, chiều thơm nắng vàng
Hồn thu se sẽ ghé ngang
Mắt ai lúng liếng xốn xang giàn trầu
Mệt thì tranh thủ ngủ thôi
Chỉ mười năm phút để rồi lại đi
Bao nhiêu gian khó hiểm nguy
Vẫn chờ phía trước biết khi nào ngừng?
Cánh đồng trơ trụi heo may
Xạc xào ngọn gió, cỏ cây vật vờ
Làng xa quyện khói lam mờ
Cái cò đi rải vần thơ cuối trời...
Người xưa nào có xưa đâu
Điệu xưa vẫn hát từng câu nuột nà
Đã đành người của người ta
Duyên không buộc chỉ nhưng mà vấn vương
Hỡi cô hàng xóm xinh ơi
Từ lâu anh muốn sang chơi bên nhà
Vườn tình lắm lá nhiều hoa
Vòng quanh bướm lượn cứ là đà say
Đêm qua lại nhận tin rồi
Bao người mất, tích cả đời thương đau
Bão chồng bão, nhà chìm sâu
Trên đầu lại thắt thêm màu tóc tang