Gối tay lên mảnh trăng già
Với thơ qua cửa, lại là thơ non
Quãng tình một chút cỏn con
Mong mềm câu chữ, ve mòn mắt nai
Nhớ người Hộ lý quân y
Tối nay chuyển viện nói gì O ơi
Ngoài kia bom đạn, sương rơi
Từng chùm pháo sáng đỏ trời Quảng Ninh
Chiều về trên bến phù du
cánh chim theo gió mịt mù bốn phương
nỗi niềm ai tỏ ai tường
buông vào quên lãng còn vương vấn gì
Cách nhau cả mấy thôi đường
Ngày nao người ấy cũng thường đi qua
Thích thì thích, cứ nói ra
Cớ sao còn để người ta đợi chờ
Thanh minh trong những câu Kiều
Rưng rưng con đọc với chiều Nghi Xuân
Cúi đầu tưởng nhớ vĩ nhân
Phong trần còn để phong trần riêng ai
Mù Cang Chải đến hôm nay
Như chàng dũng sĩ căng đầy sức xuân
Từ bản xa, đến làng gần
Cùng làm du lịch toàn dân đồng lòng
Đến từ đâu... giữa biển khơi
Bạc đầu vẫn mãi hát lời tình yêu
Trào dâng con sóng thủy triều
Thiết tha ôm ấp một điều chẳng thôi
Biển xa ru mãi lời thương
Yêu ai bỏ xứ về vương cát mềm
Bể sầu ly biệt u đi
Nghẹn thương con khóc hàng my lệ tràn
Lòng con đau xót chứa chan
U đi gánh cả gian nan cuộc đời
Đầu hai thứ tóc thị thành
Giữa dòng loang lổ vẫn lành chất quê
Vẫn chân thực, vẫn ngô nghê
Mặc đời khấp khểnh, gồ gề bước chân