Qua rồi năm cũ thương đau
Bớt dần ác quỷ, mọt sâu cõi người
Mở toang ngày mới em ơi
Nắng vàng, mây trắng, đất trời ngàn xan
Sương mù vín gót bước chân
Mưa rơi lấm tấm gọi thầm gió sang
Hôm qua ai đã qua làng
Bỏ quên mảnh vỡ trăng vàng bên sông
Cũng từ lạc bước bến thơ
Mới ra nửa tỉnh nửa mơ giữa ngày
Chuốc câu tứ tuyệt tự say
Đa đoan sáu tám xe dây tự tình
Bếp quê khói toả mùi rơm
Cốm xanh mẹ giã, chiều thơm nắng vàng
Hồn thu se sẽ ghé ngang
Mắt ai lúng liếng xốn xang giàn trầu
Bao nhiêu ngày tháng rụng rơi
Chẳng ai níu giữ được thời gian đi
Sáng nay một thoáng vân vi
Để nguyên không được, bỏ đi chẳng đành
Tôi đã ẩn dật bóng râm
Mắt người thăm thẳm lại cầm bóng tôi
Dao cau mới bổ làm đôi
Sao không bổ sáu mà mời một câu?