Ta ôm vốc gió mùa Đông
Phên che hờ khép lạnh lòng gió trăng
Đêm dài thả nhớ xa xăm
Nằm nghe cỏ đẫm sương giăng thầm thì
Dập dồn bão táp mưa sa
Để rồi năm cũ dần qua nhọc nhằn
Dẫu rằng chưa phải mùa xuân
Mà hoa bưởi đã trắng ngần vườn xanh
Bên đường cụ gạo mốc già
Bà lom khom quét cánh hoa lìa cành
Quê nghèo đẹp tựa bức tranh
Khoảng trời cao mát trong lành tháng ba
Trăng em tròn tuổi chín vàng
Trai thành chết mẩn trai làng chết mê
Ngỡ rằm trăng sáng đêm quê
Bỏ treo* mười sáu trôi về phố xa
Câu thơ ai bắc làm cầu
Nối bờ sông cấm gọi Ngâu trái mùa
Đợi nhau từ buổi táo chùa
Còn xanh như những câu đùa lửng lơ
Cách nhau chỉ một đống rơm
Thấy hương lúa mới còn thơm ngoài đồng
Cách nhau chỉ một dòng sông
Nhìn sang bên ấy sao không thấy người?