Vút trời én chở xuân sang
Kìa mưa lất phất khẽ khàng lay cây
Mầm tơ,lộc biếc trổ đầy
Nụ hoa e ấp ngắm mây phiêu bồng
Ngỡ rằng mùa ấy Sen tàn
Thu sương Cúc đã khoe vàng lối xưa
Ngỡ rằng tình thắm duyên ưa
Mà như trầu úa, Cau thừa héo hon
Đảo xa ngắm ánh sao bay
Trái tim thổn thức những ngày nhớ em
Yêu xa dồn lại yêu thêm
Vòng tay ôm xiết hương men tình nồng!
Tóc em như thể làn mây
Phất phơ trước gió nhẹ bay bồng bềnh
Mượt mà thuở ấy còn xanh
Lơ thơ buông thả tơ mành chờ ai
Rét còn dữ lắm người ơi
Bâng khuâng sương đọng lúc trời tàn đêm
Hoa mai đã nở bên thềm
Hình như ngày cũng dài thêm mỗi ngày
Thương con gái rượu say yêu
Vừa lòng rể tốt mẹ chiều thuận theo
Đằng trai mừng giấu bớt nghèo
“Giầu”* không dạm ngõ cố đèo cau non
Đã nghe nắng ấm tràn về
Đã nghe cái rét tái tê tan dần
Đã nghe hơi thở mầm xuân
Đã nghe nhộn nhịp bước chân giao mùa
Tái tê một mảnh trăng gầy
Lời ru thắp lửa vơi đầy giấc mơ
“Nón không quai”* buộc bằng thơ
Tôi như trăng khuyết bây giờ còn đau
Du xuân* yêu điệu chèo quê
Năm cung* em hát Chú Hề* ngất ngây
Trêu hoa ghẹo nguyệt* đêm nay
Đôi ta duyên phận* Xẩm say* yếm đào