Bạn từ cái thuở chiến tranh
Biết bao nhiêu đứa bỏ mình rời xa
Non sông thống nhất một nhà
Bạn tôi nằm đó sương sa trắng trời
Tình thơ nghe ngọt vị đời
Ru hồn nhân thế chơi vơi đăm ghiền
Hồn thơ tuôn trải triền miên
Thi nhân góp mặt bao miền về đây
Ngày xuân thơ mộng êm đềm
Cỏ cây xanh mướt buông mềm... chạm nhau
Gió gài cành trước cành sau
Trăm hoa đua nở ghé đầu bên hoa
Cuối năm rét ngọt đợi xuân
Đào, Mai chớm nở nụ dần bung ra
Hồng, Lan, Trà, Cúc vườn nhà
Tròn xoe Quất quả vàng hoa rực đồng
Em e ấp thẹn cùng ai?
Phải chăng với cánh trang đài giò bên
Xuân về lộc nhú ngoài hiên
Hương lan rừng ngát dịu hiền tình hoa
Ta đưa tay với sao trời
Ngón mềm cũng đã rã rời niềm đau
Người ươm duyên nợ ngàn sau
Ta cay đắng ngậm trái sầu thiên thu.
Tóc em nhuộm nắng bao giờ
Mùa xuân qua ngõ cứ ngơ ngẩn nhìn
Sợi nào là của niềm tin
Sợi nào là của con tim rộn ràng