Thứ năm, 23/07/2026,


 Bạn từ cái thuở chiến tranh

Biết bao nhiêu đứa bỏ mình rời xa

Non sông thống nhất một nhà

Bạn tôi nằm đó sương sa trắng trời

Lâu lâu mới lại về Làng
Gặp cơn gió thoảng lang thang ngoài đồng
Mẹ tôi cắt cỏ bên sông
Nặng đôi quang gánh uốn cong nắng chiều
Dù cho đi khắp muôn nơi 
Vẫn không quên được những lời mẹ ru
Sáo diều ai thả vi vu
Trên quê mình đó Hoa Lư, Ninh Bình! 



 

 Tình thơ nghe ngọt vị đời  

Ru hồn nhân thế chơi vơi đăm ghiền 

Hồn thơ tuôn trải triền miên 

Thi nhân góp mặt bao miền về đây 


 Ngày xuân thơ mộng êm đềm

Cỏ cây xanh mướt buông mềm... chạm nhau

Gió gài cành trước cành sau

Trăm hoa đua nở ghé đầu bên hoa


Ôi ! Xuân về đẹp ngỡ ngàng
Mênh mông bến nước đò sang đón mời
Hoa ghen với nụ cười tươi
Thuỷ chung mới biết giọt người mưa xuân...!



 
Đêm thường vẫn cứ nằm mơ
Nhớ người xưa lắm, nhưng vờ lặng thinh
Chiều nay bỗng thấy thương mình
Mượn câu lục bát tự tình...chiều nay.    

    

 Cuối năm rét ngọt đợi xuân

Đào, Mai chớm nở nụ dần bung ra

Hồng, Lan, Trà, Cúc vườn nhà

Tròn xoe Quất quả vàng hoa rực đồng


Hành trang đời lính tròn đầy
Lẽ nào xanh chín tuổi này người ơi!
Đành lòng bút pháp vẽ vời
Góp gom câu chữ rong chơi nẻo tình. 

 Em e ấp thẹn cùng ai?

Phải chăng với cánh trang đài giò bên

Xuân về lộc nhú ngoài hiên

Hương lan rừng ngát dịu hiền tình hoa

Ta đưa tay với sao trời
Ngón mềm cũng đã rã rời niềm đau
Người ươm duyên nợ ngàn sau
Ta cay đắng ngậm trái sầu thiên thu.

 

 Tóc em nhuộm nắng bao giờ

Mùa xuân qua ngõ cứ ngơ ngẩn nhìn

Sợi nào là của niềm tin

Sợi nào là của con tim rộn ràng

Trước tiên Trước Trang [253 ,254 ,255 ,256 ,257 ,258 ,259 ,260 ,261 ,262 ,263 ,264] Tiếp  Cuối cùng