Ngập ngừng năm cũ dần qua
Trời đang bình lặng bỗng òa tiếng reo
Người như muốn nói đủ diều
Trời như muốn rộng bao nhiêu cũng vừa
Thắp nén hương vái tổ tiên
Con xin nâng chén giữa miền quê xa
Trước xin tưởng nhớ ông, bà
Sau xin kính mẹ, ơn cha đời đời…
Nghe như đất khẽ cựa mình
Từ trong bóng tối nảy sinh vạn chồi
Nắng hong giọt giọt sương rơi
Tan trong hơi thở đất trời Mùa Xuân
Cuối năm đốt vía người tình
Vào chùa lặng lẽ một mình rời xa...
Đừng ai vội quét lá đa
Để còn gom nhặt làm quà năm sau
Con cò trong khúc ca dao
Đồng xa lặn lội lạc vào giấc mơ ...
Con tằm rút ruột nhả tơ
Cây bàng bứt lá đợi chờ xuân sang
Xuân nay đã giục cánh đào
Vui sao đất nước ! Nhớ sao Bác Hồ !
Lắng nghe Xuân điểm Giao thừa
Vẫn văng vẳng tiếng Bác vừa chúc Xuân
Xuân này lỗi hẹn hội Lim
Không đi giờ biết đến tìm em đâu
Đã thay bao áo đổi màu
Tứ thân em chọn giờ đâu thấy người
Tết tết tết, tết đến rồi
Nàng xuân lộng lẫy trên môi nụ hồng
Qua rồi rét buốt chiều đông
Nắng mơn man nắng, mây bồng bềnh mây