Đã lâu không thấy hồi âm
Hỏi người liệu có hiểu nhầm gì không
Hay là sống quá thành công
Cho nên quên bạn mới không trả lời ....
Đã rồi ngân ngấn giêng hai
Nắng ung ủng nắng, mưa rài rạc mưa
Thanh Minh kéo sấm gọi mùa
Men tình dấm chín mà chưa kịp lời
Anh như hoàng đế ngự triều
Em nàng tiên nữ mới yêu lần đầu
Nụ hôn khép kín thật sâu..!
Ngọt ngào bối rối nguyện cầu bên anh
Lối xưa trải vạt nắng chiều
Cô đơn một bóng liêu xiêu đường về
Nhớ người trời cũng tái tê
Vầng dương ngủ sớm nguyệt thề lại lên
Tà áo e ấp dáng ai
Tung bay trên phố trang đài thướt tha
Nhẹ thơm ngan ngát hương trà
Bông hồng sắc thắm món quà tặng em
Phố phường lẻ bóng, chợ thưa
Cô trò vẫn đợi mà chưa đến trường
Ngạt ngào vạt cúc ngát hương
Làng quê vắng hội nẻo đường thêm xa
Bùa yêu trót thả lên trời
Thì chẳng cần nói một lời vẫn mê
Kệ cho ai chán, ai chê
Tự nhiên mình cứ muốn về với nhau
Một chiều trở lại bến xưa
Ai đưa nón trắng đung đưa mạn thuyền
Đôi mắt lúng liếng làm duyên
Tóc mây má lúm đồng tiền cười xinh
Người mang hạnh phúc đến gần
Cho hồn em chạm ngàn lần yêu thương
Bây giờ đôi ngã đôi đường
Bảo sao tóc chẳng vấn vương sợi tằm