Hoa gạo rụng đỏ bến sông
Lặng lẽ chị bước theo chồng sang ngang.
Bâng khuâng em đứng nhìn sang
Lá diêu bông đã úa vàng lắt lay.
Chiều buồn mang gối ra phơi
Mẹ tôi phơi cả đầy vơi nỗi niềm.
Gió thu phảng phất hàng hiên
Mẹ nhìn đăm đắm về miền xa xăm…
Tôi về xớ rớ bờ sông
Sông nghiêng nỗi nhớ bên lòng xa xôi
Tuổi thơ ngụp lặn mây trời
Tóc xanh nay đã bạc rồi liêu xiêu!
Tâm tư nhỏ giọt nghiêng tìm
Lao xao mặt nước nghiêng chìm bể dâu
Nghiêng đông lạnh ngắt một màu
Giữa dòng Lục Bát nghiêng câu tự tình.
Em ngồi nhặt tiếng mưa rơi
Vá cho kín những rối bời chiều nay
Bới tìm từ phía chân mây
Lang thang một ánh trăng gầy buồn tênh
Vầng trăng ghé lại giấc mơ
Con đò ghé bến đợi chờ khách sang
Hương thơm ghé mái tóc nàng
Giọt mưa thánh thót đêm xuân ghé vào.
Nhập vai ác
Em thét gào
Hóa thân vào những ngọt ngào đắng cay
Trắng đen nước mắt phơi bày
Diễn cho tội ác không ngày tái sinh...
"Áo đỏ chứng tỏ nhà quê"
Không ham lễ hội cũng mê hầu đồng
Dù cho môi thắm má hồng
Vẫn không che được ruộng đồng dưới chân…
Đầu làng cây gạo nở hoa
Nắng còn lạc nắng tháng ba dưới đồng
Gió hoang hoải giữa tầng không
Đưa mây về bến không chồng khi xưa
Để em thêm đẹp, thêm xinh
Xin anh ngọn gió đa tình buộc nơ
Sân trời Nguyệt lão se tơ
Đưa hồn vào mộng dệt thơ đá vàng