Con đường qua ngõ nhà em
Dễ tìm lúc sáng, khó tìm chiều hôm
Hoa gì cuối ngõ mà thơm ?
Vu vơ đôi ngọn gió nồm mồ côi
Quãng sông buổi ấy một chiều
Cắm thuyền ngủ đợi những điều thầm mong
Nửa đêm bỗng quặn gió gồng
Đảo qua xoắn lại làm sông dỗi hờn
Đông Ngàn dáng đại như mơ
Mấy nghìn năm vẫn…bây giờ đẹp hơn !
Lòng này bạc phếch gió sương
Nhĩ nhàu giấc mộng tha hương đổi đời
Lật chiều tìm giọt à ơi
Hay đâu hồn đã mưa rơi ướt mèm.
Tháng tư về với quê anh
Đan thương, dệt nhớ mà thành tình ca
Thanh Hà vải đã nở hoa
Chí Linh thành phố ngang qua xóm làng
Hóa thân thành quỷ và ma
Đường xuống địa ngục tưởng xa mà gần
Hóa thân làm thánh và thần
Tu bao nhiêu kiếp mới dần ngộ ra?
Giọt nào tan chỉ để tan
Giọt nào thẩm thấu cơ hàn tháng năm
Giọt nào hời hợt xa xăm
Giọt nào buốt lạnh thấm găm tủi hờn
Tháng ngày chả biết về đâu
Để cho nỗi nhớ theo nhau đi tìm
Hoàng hôn sương phủ nhấn chìm
Màn đêm xa thẳm con tim lạc đường
Hoa gạo rụng đỏ bến sông
Lặng lẽ chị bước theo chồng sang ngang.
Bâng khuâng em đứng nhìn sang
Lá diêu bông đã úa vàng lắt lay.
Chiều buồn mang gối ra phơi
Mẹ tôi phơi cả đầy vơi nỗi niềm.
Gió thu phảng phất hàng hiên
Mẹ nhìn đăm đắm về miền xa xăm…