Nhà em ở mé bên sông
Muốn sang bên ấy quả không dễ nào
Hai bên vách núi cao cao
Sông sâu chẩy siết đò nào dám qua
Thuyền em khua nhẹ mái chèo
Sông Cầu in bóng trong veo điệu hò
Nón nghiêng trên bến dưới đò
Trao nhau tiếng hát câu hò người ơi!
Nắng mưa sườn núi lưng đèo
Tầng than, vách đá đang gieo chữ tình
Tôi biết chị viết về mình
Khiêm nhường. Một chút tôn vinh không màng
Ta về mót nhặt tiếng chim
Vớt cơn nắng góa ngã chìm đáy ao
Vắt ngang nhành gió bờ rào
Đưa tà áo hứng ánh sao rụng đầy
Người khôn ăn nói nửa câu
Để cho người dại ngồi đâu cũng mừng
Ỡm ờ bệnh của người dưng
Ruộng xuân nửa đậu nửa vừng mà gieo
Tháng ba hoa gạo nhớ quê
Canh cua cà ghém lại về chốn xưa
Áo tơi mẹ khoác nắng mưa
Sớm hôm vất vả cày bừa bên cha
Con đò bỏ bến sang ngang
Chuyện em yếm thắm, chuyện chàng áo the
Thơ là tỉnh tỉnh mê mê
Thơ là câu chữ bộn bề mung lung
Qua nhau mình thấy dịu êm
Qua nhau gió thấy trăng đêm chòng chành.
Qua nhau chồi thấy biếc xanh
Nụ tình mơn mởn trên nhành mai xuân.