Nắng vàng ở lại chiêm bao
Nghe mưa tí tách khi nào có nhau
Thuyền trăng chưa vợi niềm đau
Xuôi về bến mới sắc màu sang thu
Đồng quê đang ngả sắc vàng
Trời mang chan ánh nắng tràn chân đê
Thấy ai như bóng mẹ về
Áo nâu chân đất nón mê đội đầu
Trở về sau cuộc chiến tranh
Khoảng trời vá víu rách lành thương nhau
Muộn màng xoa dịu niềm đau
Muộn màng anh rể em dâu một nhà
Ven sông gà gáy chiều chiều
Giăng giăng nỗi nhớ cô liêu ùa về
Người đi hơi ấm chân đê
Ráng chiều chạng vạng, mái quê nhuốm vàng
Mái đầu trộn lớp gian nan
Màu vương bóng nhớ dâng tràn bến quê
Vướng neo lời hẹn câu thề
Còn nghe như sóng bùa mê lòng người
Cánh đồng vừa mới gặt xong
Vũng bùn chưa cạn, vẫn nồng đất quê
Có đàn có trắng bay về
Có con Chim gáy mải mê kiếm mồi
Mừng cho cháu gái ông bà
Tròn mười tám tuổi, mặn mà thanh xuân
Được cùng bố mẹ, người thân
Đi bầu đại biểu nhân dân khóa này
Mặn mòi nước mắt, mồ hôi
Để câu lục bát đầy vơi nỗi niềm.
Hôm nay mở hội em tìm
Bên anh ta lại về miền ca dao
Về quê nhổ cỏ, hái rau
Chặt cành, đốn củi trước sau vườn nhà
Về quê chăn lợn, đuổi gà
Trồng cây, xới đất... thế mà cũng hay