Thứ bảy, 25/07/2026,


 Chỉ là trang giấy mỏng manh

Nhạt nhòa nét chữ... chiến tranh xa rồi

Chỉ là cuốn sổ cũ thôi

Mà như sống lại một thời chưa xa

 Qua rồi mưa dập bão giông

Điện Biên ngày ấy đi không thấy về...

Hoa gạo chín đỏ bờ đê

Tiếng con chim cuốc bốn bề tả tơi!

Không thù hận, chẳng lụy phiền
Câu thơ duyên nợ, nỗi niềm tỉnh say
Cây non chẳng ngại cỏ dày
Cựa già còn đá lăn 
quay nắng chiều



 

 Mưa đêm réo rắt nỗi sầu

Lá rơi gió khóc nát nhàu con tim

Mây treo lặng lẽ ngắm nhìn

Ngẩn ngơ cuội thả trâu tìm lúa non

Vi rút biến hóa khôn lường
Cửa cài tiệt nọc con đường chúng đi
Yêu nước thì phải cách ly
Xểnh ra một phút bỏ đi một đời.
 

    

 Quảng Yên tôi có một nơi

Nhà xưa, ngõ cũ, khoảng trời lang thang

Sông Chanh chở nắng hè sang

Tường rêu thành cổ, lá bàng... ngẩn ngơ.

Hồn mình thoáng chốc rời xe
Lâng lâng như bước chân về lối quen
Nhoẻn cười mọng ngọt môi em
Mà vơi cơn khát ngày đêm ngóng chờ


 Sài Gòn đại dịch lây lan

Đoàn quân tình nguyện hàng ngàn vào Nam

Những người thầy thuốc tận tâm

Rủi ro chấp nhận âm thầm cứu dân

 

Ru câu Lục Bát vụng về
Nghe trong tiếng nấc vừa khê vừa nồng
Ngủ đi con! Mẹ ngoài đồng
Nửa còn dối. Nửa thật, lòng quặn đau! 

 Lại về bên bến sông em

Cây cầu như dải lụa mềm vắt sang

Mặt sông sóng sánh ánh vàng

Dòng trôi trở gió mênh mang đôi bờ

Nhọc lòng đáy bể mò kim
Thả diều bắt bóng, đuổi chim cuối trời
Quĩ thời gian đã cạn rồi
Nghiêng bầu dốc mãi, chẳng rơi giọt nào
 

 Dậu nghiêng leo kín dây bìm

Thương đôi mắt ướt ai dìm trong sương

Bước chân mùa dẫm gãy đường

Quýt cam thương cảm nhịn nhường ngọt chua

Trước tiên Trước Trang [229 ,230 ,231 ,232 ,233 ,234 ,235, 236 ,237 ,238 ,239 ,240 ] Tiếp  Cuối cùng