Em cười nghiêng cánh đồng xanh
Cánh cò thêu dệt bức tranh luân hồi
Quê nhà mong tiếng ru nôi
Chiến trường bom đạn nghẹn lời con tim
Cuối đời mới trở về quê
Nào đâu phải chuyện hẹn thề cùng ai
Dẫu rằng đá nát vàng phai
Chẳng quên lối cũ phía ngoài triền đê
Thời gian cứ thế dần trôi
Cuối thu còn đó, đường phơi xác vàng
Có chăng bối rối ngỡ ngàng
Thầm thì ai nói dịu dàng lời thương.
Đò chiều đợi khách sang sông
Ngã ba sóng nước mênh mông vỗ bờ
Sông Lam mưa bụi giăng mờ
Cảnh quan tô đẹp trang thơ thuở nào
Sông còn ngái ngủ chân đê
Sương mai giăng kín lối về ngày xưa
Cánh chuồn đan nhớ mây mưa
Tiếng gà giục giã trời vừa hửng đông
Chợ tan gồng gánh liêu xiêu
Thập thềnh bóng chị đẩy chiều vào đêm
Đường quê vàng vọt ánh đèn
Rưng rưng… tôi với nỗi niềm đầy vơi.
Nắng vàng đi trốn cuối thu
Đầu đông tối sớm âm u mây trời
Bằng lòng đón mảnh trăng rơi
Lênh loang vạt áo hoa vời ánh sao
Bao năm xa xứ quê ơi
Phồn hoa - lạc bến dòng đời nhớ mong
Vẫn miên man nắng chạy đồng
Vẫn mênh mông sóng nhẹ nâng con đò