Hãy lên Tam Đảo người ơi
Ngắm rừng ngắm suối ngắm đồi núi xanh
Nơi đây khí hậu trong lành
Một vùng rừng núi giờ thành phố đông
Bao nhiêu sương trắng nắng tràn
Trùm lên khắp nẻo non ngàn sơn khê
Cỏ non xanh mướt lối về
Hàng cây khóm trúc bờ tre rì rào
Từ khi nàng lấy chồng xa
Hình như ngày bỗng dài ra mấy lần?
Sáng không nghe tiếng bước chân
Chiều về lẻ bóng khuyết dần hoàng hôn
Nơi nầy cuộc sống bình yên,
Là vùng kỷ niệm, là miền tuổi thơ.
Nhắn ai xa xứ mịt mờ,
Dòng sông, bến nước vẫn chờ người đi.
Danh thơm ai chẳng tôn thờ
Tiền tài vị thế đã mờ mắt xanh
Cứ như cây đứng yên bình
Nắng mưa hoa nở kết thành trái thơm
Mẹ cha mất giữa tuổi xanh
Tàn hơi Covid...bé thành mồi côi
Miếng cơm, ngụm nước, nụ cười...
Lấy ai chăm bé...nên người mai sau
Vừa qua một đợt mưa rào
Gió tràn hơi lạnh, trời vào lập đông
Cải vàng lấp lánh triền sông
Bến đò vắng vẻ, tịnh không bóng người