Vần thơ dâng Mẹ ngày nào
Mỗi lần đọc lại, mắt trào lệ rơi !
Có gì hơn thế trên đời
Thiêng liêng tình Mẹ đầy vơi tháng ngày
Nắng lên sưởi ấm ngày đông
Tình lên sưởi ấm đôi vòng tay êm
Tiếng sương thầm thĩ trong đêm
Thương người lạnh lẽo nằm bên cánh rừng
Mùi mồ hôi mẹ năm xưa
Ròng ròng từ những nắng mưa tụ thành
Mảnh chiều vời vợi cao xanh
Ngả đời kiếp vận tròng trành bao phen
Gặp o du kích Hải Lăng
Đêm nay tải đạn ánh trăng giăng mờ
Pháo hạm bắn nát đôi bờ
Chuyện vui cùng lính, đợi chờ vượt sông
Đang Đông - rực rỡ nắng vàng
Ra hiên sưởi ấm - ngỡ ngàng nhận ra
Họa My cúc đã trổ hoa
Dập duềnh, cánh bướm bay ra lượn vào.
Đêm qua lạc một giấc mơ
Thấy người hôm ấy giả vờ đắm say
Sáng nay lạc một vòng tay
Hỏi người còn nhớ những ngày tháng xưa?