Hoa rừng vẫn đỏ ước mơ
Hương quê ấm lạnh tình xưa dạt dào
Trường Sơn cháy bỏng khát khao
Ủ trong cánh võng nghẹn ngào buồn vui
Chạnh thương cả nấc chuông chùa
Phải chăng cây táo cũng chua vị đời
Còn bao nhiêu tiếng mõ rơi
Cho thơ lảo đảo thành lời hát văn
Tiếng xa chạm giọt sương tan
Bay về quyện tới bên làn khói hương
Chuông ngân sáng mọi cung đường
Nguyện cầu giữ trọn lời thương bên người.
Em ơi dẫu đã thời bình
Anh là bộ đội chúng mình vẫn xa
Đồn anh đóng chốt là nhà
Quê hương biên giới đậm đà quân dân
Lời ru của mẹ trăm năm
Ngấm vào xương thịt ươm mầm Thu xưa
Mẹ ơi ! Thương mấy cho vừa
Tay cầm kẽo kẹt võng đưa hôm nào
Trăng buồn, giấu ngọc vào mây
Ta buồn, gieo hết vơi đầy vào thơ.
Mây buồn, níu gió hững hờ
Em buồn, bôi kỷ niệm vờ lãng quên.
Đã gần cuối tháng Mười Hai
Vẫn là ngày ngắn đêm dài gió mưa
Cánh chuồn bay trước song thưa
Trông ra trời đã quá trưa sang chiều
Thuyền anh chỉ một mái chèo
Chòng chành trên bến đò chiều xót xa
Ngày nào cũng đợi em qua
Chợ chiều tan muộn sông nhòa bóng đêm
Bác Hồ trồng một cây đa
Công viên Bảy Mẫu đã xa xa rồi
Nay đa xanh tốt tuyệt vời
Tán xòe che ánh mặt trời công viên